Lời ban biên tập: Mời các bạn tham khảo một bài viết của đồng thầy Thầy Trần - Một người thầy luôn tâm huyết chấn hưng Đạo Mẫu - về vấn đề hầu đồng để các bạn tham khảo. Đầu đề bài viết do chúng tôi đặt.

      Càng ngày càng nhiều người xuất Thủ trình đồng tại sao càng khổ, thậm chí vẫn cơ đầy .
      Thôi viết vài chữ để các bạn nếu trong trường hợp như vậy tự ngẫm nghĩ mà giữ đạo sao cho mình
       Đừng để mưa to mới đi rút quần áo phơi ngoài sân, mà phải rút trước khi mưa. Bệnh nhẹ đừng để biến chứng thành nan y. Ai cũng biết có căn có quả cha bắt lính mẹ chấm Đồng thì phải hầu phải hạ,  nhưng hầu hạ thế nào hầu hạ ra sao thì phải biết.


      Đầu tiên tôi nói về loại thứ nhất:
      - Có rất nhiều người không căn không quả nhưng nghe lời thầy bói thầy tà bậy làm tiền dọa nạt........ khuyên mở phủ trình Đồng dẫn đến loạn mệnh lại lỗi đạo với nhà Thánh .
      - Lại có người không căn không quả. Nghe nói hầu đồng thánh thương mới có lộc có tiền. Lại vì tiền.
      - Lại có loại đua đòi, thấy người ta hầu hạ được bách gia trợ duyên trăm nhà lễ lạt trọng vọng cũng nghĩ mình mở phủ để được như thế .
      - Lại có loại mở phủ để lấy danh lấy diện nhằm mục đích quan hệ hoặc trục lợi cửa đạo Tứ Phủ làm tiền
      - Hoặc loại phúc mỏng nghiệp dày ma quỷ ám thân nhập xác, ma vong theo tiền duyên tiền kiếp quyến luyến, lại được mấy thầy tà lợi dụng hoặc tự huyễn hoặc là mình có căn quả, cho rằng cha bắt lính mẹ chấm đồng mình bị cơ đầy, tự tìm thầy mở phủ .....
        Loại này hiện nay chiếm nhiều lắm cứ 10 người đến nhờ vả, khi tôi soi lại thì có đến 6 người thuộc về mấy trường hợp trên.
       Những người này vì không căn không quả nên khi hầu toàn là đồng diễn và lỗi ghê gớm lắm.
       Ai cũng biết khi ngồi tại chiếu công đồng Phán truyền hay ban khen cho bách gia ( không có thánh chứng đồng, dù là bóng ảnh lại mượn lời Thánh miệng trần phàm phu tục tử . Thậm chí phán truyền láo toét thì phải biết là thế nào )
       Thậm chí bố mẹ anh chị em hay người già cả phải quỳ trước mình nghe mình phán truyền lung tung........ và làm theo....
        Vậy thì mất phúc tổn hại mệnh cách thì khổ là điều đương nhiên.
        Loại thứ 2 có căn có quả nhà Thánh, thậm chí bị bắt đồng nổi tại cửa Đền của Điện nhưng hầu hạ nhiều năm nhưng càng hầu càng khổ.Thậm chí nghèo khó gia đình.....con cái ...... và có kẻ vẫn cơ hành .
       Đầu tiên ta phải nói đến thời cuộc .
       Phải nói rằng đúng là loạn Đồng ghen Đồng, người ta ai cũng nghe câu sạch sành sanh còn manh áo đỏ .
       Có kẻ khi nghèo mở phủ một hai năm thánh thương cho ngân cho xuyến, nghĩ rằng mình là nhất Thánh chỉ thương mình Ta, bốc nên cậy tiền rồi làm loạn.
       Cái thời khó khăn mua được cái áo bản mệnh cái khăn phủ diện loại ít tiền không được đẹp. Bây giờ giầu có quần áo xênh sang cả tòa thay tất tần tật cả khăn phủ diện lẫn áo bản mệnh .
      Nhưng đâu có biết rằng 3 năm thử lính 9 năm thử đồng cái khăn phủ diện phải 12 năm mà phải cũ nát mới được phép xin quan thầy cho thay .
Trong trước 12 năm vì lý do cháy hay rách.... muốn thay cũng phải may vào trong khăn mới.
      Còn cái áo bản mệnh không bao giờ được thay. Trừ khi béo hay quá gầy nên mặc hầu hạ bất tiện thì làm lễ và xin sửa chữa hoặc may vào trong áo mới.
      Bây giờ thôi khỏi nói. Thích là thay cho hoành tráng.
      Còn nữa.
     Vừa khai hồ xuất thủ mở phủ trình Đồng kẻ thì Hầu ngay nhà Trần kẻ thì hầu Tam tòa Chúa, có kẻ thì cầm đeo lệnh bài các quan , .... thôi rồi, đủ loại.
      Ngày xưa các cụ khi ra mở phủ áo quần thì không đẹp nhưng miễn chê, đâu có thế.
      Nhà Trần phải là căn quá kim chi đôi nước, thậm chí có căn nghiệp làm thầy chuyên sát quỷ trừ tà mới hầu. Phải biết rằng nhà Trần không chấm đồng. Vậy càng không nên hầu vui.
       Mà muốn hầu cũng phải hầu vào vấn hầu tạ là ít nhất trừ khi ( người đã học nội Đạo thụ giáo, làm pháp sư nhà trần )
      Cứ nhìn giá Hầu đức Thánh Trần khi giáng bóng ngồi ngai cao vắt chân chữ Đại (ngồi cao ngang tượng pháp công đồng) là biết. Không kim chi đôi nước chớ có hầu không lại không gánh được nghiệp quả.
      Cái thứ hai các cụ tôn trọng Mẫu và chúa Tây Thiên..... Vì các vị đó đã quy y nên không hầu để cho Thánh được thanh tịnh. Chưa nói gần đây nào hầu phật, rồi tôn ngộ không, rồi còn lại phá cả ngục, ...
       Cái thứ ba trong ba năm đầu khi Tân Đồng hầu các giá Hàng Quan không bao giờ cho đeo ngay thẻ lệnh bài .
       Cái câu ban khen Đồng quan lính Thánh ( quan thầy) là ở chỗ này .
       Mà trước khi nên sập Hầu Thánh phải giữ mình cho sạch, cấm quan hệ nam nữ trước mấy ngày.
       Có tang có bụi là phải kiêng cho đến ngày đoạn tang.
       Tân đồng không được hầu ngày chính tiệp Thánh .
       Ngày nay có tiền vừa ra mở phủ như đúng rồi.
       Có kẻ ngay khi mở phủ đã chọn đền to phủ lớn ra mở. Trong khi các cụ ngày xưa sợ lính mới tân đồng lỗi đạo, nếp đồng chưa yên, chưa có phép tắc nên đều mở phủ cho con nhang tại điện nhà hay đền nhỏ. Nếu có mở ở Đền To phủ lớn cũng chỉ chọn  bên tả hay hữu để cho con nhang hầu (tránh trực diện lỗi với Thánh ) chứ không bao giờ cho hầu tại công đồng hay cung chính. Việc này nhằm nắn đồng vào nếp sau 3 năm mới cho đi tỏa bóng.
        Bây giờ bừa.
        Con nhang nào thì nhẩy múa như nên ba nên sàn, tiền thì ném vào mặt tượng, vào mặt Thánh, ngoáy mông, ngoáy đáy. Thậm chí quay cả đáy vào công đồng. Đủ trò kệch cỡm như con rối khoe của khoe tiền.
Vừa ra mở phủ Ăn không nên đọi nói không nên lời, việc dương chưa tỏ , việc âm đã thông, chưa biết đường mà lội biết lối mà hành; đã miệng trần bóng Thánh ( ngay tại trước mặt tượng pháp các ngài ) phán truyền láo toét, thậm chí bắt đồng bắt lính ,,,,,,
       Có kẻ còn quát mắng cả thủ nhang đồng thầy đồng anh lính chị với cả cha mẹ đẻ nữa .......
       Nói chung là đủ trò, ta đây là nhất.
       Phải biết Hầu Thánh giáng một ly một lai là phúc lắm rồi nhưng đâu có giáng tất cả các giá .
      Với một đống lỗi sau chịu nhiều đau khổ , mở phủ vẫn cơ hành, thậm chí còn khổ hơn trước khi mở phủ.
       Còn có kẻ đã thế bạ gì cũng ăn , nào thịt chó thịt rắn, thịt hổ , rượu rắn rượu cao hổ cốt, cỗ cúng cho người mới chết, cũng nốc ...
       Mà quan Thầy bây giờ cũng đủ loại kẻ thì mình còn đang tu nghiệp còn dầy thậm chí nếp đồng phép tắc còn chưa lắm vững , có kẻ mới ra mở phủ trình Đồng vài năm đã đi mở phủ cho người. Thậm chí đang có tang có bụi cũng đi đẻ .
       Kẻ thì chỉ vì tiền vì danh vì muốn đông con nhang nhiều đệ tử đi đẻ còn chưa kịp chửa , chỉ có cầm tiền đẻ xong rồi kệ , sống chín mặc bay .
Có kẻ thì tốt tâm tốt tính nhưng không hiểu thời cuộc giúp người cơ hành mở phủ .
       Có câu chuyện cười ra nước mắt thế này.
       Có cô bé Sinh Viên nhà nghèo chưa bao giờ đi lễ đền chùa chưa bao giờ đi dự lễ hầu bóng .
       Một hôm đi lễ tại một ngôi đền bị bắt Đồng nổi, mồm xưng cô ... phán truyền phải theo hầu. Từ hôm đó về nhà ngây ngây dại dại, học hành sa sút. Các bạn học thấy thương mới góp được mươi triệu nhờ ông thầy mở phủ .
     Ông thầy thì cũng có Tâm biết rằng mình phải bỏ một đống tiền ra để mở cho cô bé này. Nhưng ông thầy có tâm mà không hiểu thời, hiểu đời.
      Cái thứ nhất cô Sinh viên này nhà nghèo lại đang đi học lo tiền học còn không song chưa nói đến hầu hạ (với cái đạo của mình mà bây giờ người ta nói là đạo tốn kém nhất thế giới)
       Thế là hậu quả mở phủ xong rồi ổn ổn được căn mệnh một chút , nhưng bách nhật trăm ngày không có tiền hầu tạ thế là một thời gian sau vẫn ngây ngây dại dại .
       Đến nhờ ông thầy khất lễ các kiểu vẫn bó tay. Thế là ông cũng bỏ luôn. Đến gọi điện thoại còn không nghe máy. May có cô bạn học biết tôi, mang đến Đền nhờ lại chếch lệch, chỉnh chu, khất kháo  bây giờ bình thường.
       Còn một trường hợp tương tự nhưng được cái là học năm cuối sau khi mở phủ song cũng không có tiền hầu tạ. May quá hơn trăm ngày lại lấy chồng, thấy bình thường nghe lời người nọ người kia mang khăn với áo bản mệnh vất ra Chùa. Được hơn năm lại cơ đầy, gia đình loạn .... quay lại thu xếp được ít tiền muốn hầu Thánh.
        Ông Thầy hỏi khăn áo đâu nói bỏ rồi Ông đuổi thẳng.
        Cái sự không nắm bắt thời cuộc của các Thầy mặc dù có Tâm nhưng cũng tai hại.
        Như trên tôi nói bởi cái thời cuộc này giờ ganh, đua, đú. Cái Đạo Mẫu của mình dang mang tiếng là đạo tốn kém nhất.  Vì một số kẻ khi có tiền làm loạn. Càng Đền to Phủ lớn càng làm tiền, nhà đền thì chặt chém o bế o ép các Thanh Đồng moi tiền coi như một lũ gà .... dở đủ trò như tiền của các thanh đồng là không phải bỏ mồ hôi mà có. Cung văn nhà đền thì có tiền nhiều nó hát hay mà vỗ gối ít thì nó đánh trống phách như cơm nguội. Thậm chí nó không hát, hoặc hát như đọc, ..... Còn có tiền thì khỏi nói. 
      Bình thường những trường hợp này, người thầy phải hướng dẫn cho họ về cơ hành, nghiệp lực, đả thông Tâm lý, dậy bảo tu tập sám nghiệp rồi dùng đạo pháp khất cho con nhà người ta là nó ổn ngay.
      Nhưng cứ mở phủ.
      Thành ra lại lỗi Đạo và chữa mệt hơn nữa. Cũng như trời mưa rồi mới rút áo đang phơi. Hôi rinh giặt lại còn khổ hơn.
      Còn có trường hợp dở khóc dở cười. Con người ta nhờ mở phủ, thầy mở 35 triệu. Trước hôm hầu tạ lại bảo phải có 75 triệu mới cho hầu tạ.
      Lại có cô bị bắt đồng nổi nhiều năm lấy chồng có 2 mặt con, chồng đi với gái bỏ vợ con lại. Lúc đó lại đổ cho mình không ra hầu Thánh ( ừ thì bản mệnh bất an nên xẩy chuyện). Thế là vay mượn được 40 triệu theo lời ông Thầy bói.
       Ông mở phủ cho đến hôm khai hồ, ông lại cò quay tiền bàn loan vỗ gối 20 triệu ông nói tiền kia là mua đồ, chưa có tiền vỗ gối.....
      Thế là đâm lao phải theo lao lại vay tiếp. Đến hôm hầu tạ có vay được hơn chục thế là ông cho bài lờ .
      Rồi nhiều chuyện về thầy bà .... mà không kể hết.
      Đều chỉ tiền
      .........
    Thôi thì có Đồng mới biết thương Đồng.  Ai đến mình cũng giúp nhưng càng nghĩ càng buồn.
                                                                          Thầy Trần